Monday, January 12, 2015

Một Cột Mốc Cho Tương Lai


Một Cột Mốc Cho Tương Lai


Xin cho phép tôi được mạo muội viết những giòng chữ ân tình này gởi tới quý vị vào đọc trang nhà. Xin thứ lỗi cho kẻ chưa một lần viết lách, nói theo cách tiếu lâm là học đòi “trên thông thiên văn, dưới thông địa lý nhưng giữa không thông gì!”. Vâng, đúng như vậy quý vị ạ!

Thưa quý vị, sau một thời gian hoạt động cùng tất cả các anh chị em đã và đang góp sức cho Đại Hội 3 Quan Sát năm 2015, có sát cánh cùng họ tôi mới thấy tập thể là quan trọng. Quan trọng ở chỗ những trái tim cùng một nhịp đập, những bầu nhiệt huyết không quản khó khăn. Họ đã hy sinh rất nhiều để đến với nhau, những tâm tư giải bày chân thật và phóng khoáng, những bộ óc biết lắng nghe. Tất cả quyết định là tập thể.


Họ làm thế để làm gì? Thì ra để đạt được mục đích tối thượng là hoàn thành cho một chủ đề, để để lại một dấu ấn cho tương lai. Để quên đi những nhiễu nhương hiện tại. Để thúc giục thế hệ nối tiếp hãy cùng rủ nhau đến với “Hội Trùng Dương” (*), hay siết tay nhau để hướng theo “cờ bay trên thành phố thân yêu” (*) để “mơ về Sài Gòn” (*) này mẹ này con, để “Tiến về thủ đô” (*) Hà Nội mùa này thiếu những cơn mưa...

Với những hoài bảo này, họ đã phải quên đi tất cả riêng tư để đến với tập thể ròng rã suốt từ tháng 5 năm 2014 tới tháng 5 năm 2015 cốt để cho quan khách tham dự Đại Hội 3 Quan Sát khả dĩ đem về và truyền đạt lại cho gia đình, anh em bạn hữu không đến tham dự, một món quà mà quý vị đã cảm nhận được qua chương trình Đại Hội.

Một Đại Hội dự trù quy tụ khoảng 5, 6 trăm quan khách được trân trọng về nhận thức nên Ban tổ chức không thể nào làm qua loa, chiếu lệ hoặc đơn thuần là ca hát và nhảy nhót nên tập thể này phải lo từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn, từ khổ công tập luyện đến lòng nhiệt tình thương mến và giúp đở nhau, quên đi những dị biệt, không nề hà một chuyện gì nếu tập thể cần. Nhớ lại bài học vỡ lòng thuở nào: Một cây làm chẳng nên non...

Tất cả những yếu tố đó, tôi hy vọng sẽ đem đến cho quan khách dự Đại Hội ra về lòng tràn đầy niềm vui, với “Hy vọng đã vươn lên”, với suy nghĩ làm gì cho Tổ Quốc Không Gian, tranh đấu cho “Quê Hương Yêu Dấu”, cho “Đất Mẹ Việt Nam”, cho “Quảng Trị Kiêu Hùng”, cho “Pleiku Má Đỏ Môi Hồng”, cho “Đêm Tàn Bến Ngự”, cho “Sàigon Đẹp Lắm Sàigon Ơi”, cho “Cửu Long Giang” uốn cong như chín con rồng về với “Chiều Tây Đô” (*)...

Có lẽ đó là tất cả ước vọng của người viết gửi chút tâm tư, suy nghĩ đến quý vị. Xin gửi đến quý vị lời chào đoàn kết.

TiVi 116

(*) trong ngoặc kép và in nghiêng: tên bản nhạc hoặc lời ca

No comments:

Post a Comment