Saturday, December 27, 2014

Mạnh Thường Quân


Cám ơn Thần Ưng Nguyễn Viết Trường, một thành viên trong BTC/ĐH3QS đã quan tâm đến sự thành công của Đại Hội mà viết thư kêu gọi tha thiết nầy. Đây cũng chính là lời kêu gọi của BTC, cho nên chúng tôi post Tâm Tình nầy lên trang nhà của ĐH3QS của chúng ta, với ước mong được nhiều MTQ trong cũng như ngoài Ngành Quan Sát hưởng ứng!
Tình thân,
Bắc Đẩu Võ Ý


MẠNH THƯỜNG QUÂN





Kính thưa Quý niên trưởng, quý anh chị em,
Trong những lần tổ chức HỘi NGỘ của các Quân binh chủng VNCH,

Đều có những bàn tay vàng, những nhà tài trợ, những vị mạnh thường quân đóng góp một cách vô vị lợi, bằng cách này hay cách khác, đã ủng hộ hiện vật hay tài vật cho BTC để họ thêm phương tiện tổ chức cho Hội Ngộ được gặt hái nhiều thành quả tốt đẹp hơn.

Trong chiều hướng ấy, cho phép tôi được đề cập đến trường hợp của ĐH3QS.

Theo như thông tin được loan báo trên trang mạng


BTC đã nhận được sự ủng hộ của các vị mạnh thường quân:



NGUYỄN ĐỨC GIA    $500.00      PĐ 116

NGUYỄN HỮU LỘC   $300.00     PĐ 124

NGÔ TẠO                     $100.00     PĐ 918



Quý niên trưởng, Quý anh chị em nào muốn ủng hộ tiếp,

Xin gửi check về:
Pay to: LINUS LE (ĐH3QS), và gởi về địa chỉ:

Sung Le (tức Thần ưng Lê Văn Sùng, thủ quỹ của Đại Hội 3 Quan Sát)

2930 Chamoune Ave
San Diago, CA 92105
Trân trọng thông tin,

TM/BTC

Thần ưng Nguyễn viết Trường

Wednesday, December 24, 2014

Hai bức thơ của NT Bùi-thanh-Sử


Kính quý Huynh-Đệ,

Để cổ động ĐẠI HỘI 3 QUAN-SÁT , tôi xin phép được chuyển 2 bức thơ của NT Bùi-thanh-Sử  kêu gọi anh em về Nam Cali tham dự Đại-Hội. NT Bùi-thanh-sử là Chiến-Sĩ  Xuất Sắc KQ ngành Quan-Sát cùng thời với quý NT : Mai-trọng-Tư, Nguyễn-văn-Công, Trương-hữu-Hạnh...NT Sử được BTL Không-Quân điều về làm Huấn-Luyện-Viên Trường Phi-Hành, số đông anh em chúng ta được sự hướng dẫn của anh trong Trường Quan-Sát, anh em PĐ116 chúng tôi còn may mắn hơn được anh về làm Staf để chỉ dạy, dìu dắt chúng tôi, thương yêu chúng tôi như những đứa em trong gia đình, chúng tôi không ai gọi anh bằng Cấp  Bậc, chỉ thân ái gọi anh là : Thầy Sử, anh là Phi-Đoàn-Trưởng  PĐ116, cùng anh em chiếu đấu  đến giờ phút cuối cùng, khi Tổng-Thống Minh kêu gọi toàn quân buông vũ khí đầu hàng CSBV, anh may mắn thoát khỏi VN được là nhờ Tướng Tư-Lịnh  SĐ4 KQ, cho anh làm hoa tiêu đưa Tướng di tản sang Thái-Lan.
ĐẠI-HỘI 3 QUAN-SÁT trong  3 ngày : 23,24 và 25 tháng 5, năm 2015. NT Sử tha thiết muốn gặp lại những cấp chỉ huy ngày trước, những bè bạn HLV Trường Phi-Hành, những học trò đã  cùng anh trên chiếc U.17 với bài học đầu tiên, và nhất là những  người đã từng  vào sanh ra tử cùng anh trong chiến trường.

MUỐN BIẾT THÊM CHI-TIẾT XIN MỜI QUÝ HUYNH ĐỆ VÀO TRANG NHÀ ĐH3QS : http:// saigon-usa.com

Trân trọng kính mời,

KQ Lê-văn-Sùng,
 Thủ Quỹ ĐH3QS.

Tuesday, December 23, 2014

Đại Hội Làng Dòm - Kha Lăng Đa


TIẾP TỤC VẬN ĐỘNG CHO "ĐẠI-HỘI 3 QUAN-SÁT"
TÔI XIN POST LẠI BÀI THƠ  "ĐẠI-HỘI LÀNG DÒM" CỦA KHA LĂNG ĐA.
Lê-văn-Sùng.

"ĐẠI HỘI LÀNG DÒM"
  
Các hảo hớn Không-Quân ngành Quan-Sát
Đang ước mơ ngày "Đại-Hội Làng Dòm"
Chắc chương trình có nhiều mục rất xôm
Ban vận động còn lo phần quảng cáo

Kể từ thuở bỏ cân đai, áo mão
Tính đến nay, đã bốn mươi năm trường
( xin phép thay vài chữ cho hợp thời gian )
 Nhớ đệ huynh, lòng dào dạt niềm thương
Mong gặp lại trong một ngày...vui vẻ

Xem những "con chim" có còn mạnh khỏe
Có còn "gân" hay xu xị, xu lơ ?
Mắt ống dòm có sáng quắc như xưa
Nhìn xuyên thủng cả "xú", "xì" che kín!?

Mong tái ngộ những anh chàng rất "xịn"
Mục tiêu nào cũng "rà" thật là lâu
Từ núi đồi tới thung lũng, suối sâu
Rà kỹ lưỡng mới chịu đâm..."rốt kết"

Mong tái ngộ những "thợ bay" quái kiệt
Thuở xuân xanh, sức lực rất dẻo dai
Trong một ngày mà "tách ốp" (1) mấy "rai"
Nghe danh tiếng nhiều giai nhân tìm đến

Mong tái ngộ những người hùng dễ mến
Phi dạo nào cũng lên xuống như ....chơi
Chế ra nhiều kiểu đáp thật...tuyệt vời
Khiến các ả say mê trò mới lạ

Mong tái ngộ những đệ huynh, tất cả
( Bọn "Vixi" gọi "giặc lái", "giặc dòm")
Tuổi đời dù như bóng xế chiều hôm
Nhưng, có lẽ vẫn còn nhiều "xí quách"!

Bị "phế võ công", nhưng đầy khí phách
Thần-Tiển, Thần-Ưng, Bắc-Đẩu, Thiên-Phong... (2)
Về chung vui Đại-Hội, thỏa ước mong
Cùng nâng chén ta uống mừng tao ngộ.
KHA LĂNG ĐA.

(1) Take off : cất cánh.
(2) Danh hiệu của các Phi-Đoàn : 122, 116, 118, 110.
ngành Quan-Sát còn các Phi-Đoàn : Thanh-Xà ( 112), Sao Mai (114), Bạch Yến ( 120),Thanh-Điểu (124) và Phi-Yến ( Phi-Đoàn huấn luyện ).

Friday, December 19, 2014

"ỐP-XẸC GIÀ" - KHA LĂNG ĐA

Kính Quý Huynh-Đệ,
Để chào đón "ĐẠI-HỘI 3 QUAN SÁT" tôi xin tiếp tục post bài thơ vui của Thần Tiển Hồ danh Lịch, anh gọi là thơ "Lè Phè".Thần Tiển HDL tức văn-thi-sĩ Kha Lăng Đa, anh là SQ Tâm lý Chiến của PĐ 122. Anh xuất thân từ Khóa 2/65 Quan-Sát, đã là một Quan-Sát-Viên "lão luyện giang hồ", nhưng nghiệp bay còn vương vấn, anh xin đi khám sức khoẻ học khóa Hoa-Tiêu đặc biệt, anh bị loại vì mắt "không nhìn thấu vải" như anh từng khoe với chúng ta. Mời Huynh-Đệ xem tâm sự của anh..
 
Thần-Ưng Lê-văn-Sùng.
 
                     "ỐP-XẸC GIÀ"
Bao năm tháng " cày bừa " ốm xác,
Trút tâm tư vào mảnh địa đồ,
Giương mắt nhìn : rừng, núi, sông, hồ
Há mồm hét, giọng rền vô tuyến

Đến nay tiếng bị khàn như...suyễn
Mắt lồi như kính lúp, chao ôi!
"Pi-nhê" (Pigné) thì càng lúc càng .. tồi.
Mặc quần chẳng thấy mông đâu cả

Lúc được gọi, liền đi vội vã
Về Trung Tâm Giám Định Y-Khoa,
Khám phen nầy, nhất định sẽ qua,
Cầm "xì-tích" mặc tình ta ..."lạn"

Nhưng bạc bẽo số mình đã sẵn,
Phải ra rià vì mắt bị "ao" (out)
Muốn thét lên cho thấu Trời cao:
"Đeo mắt kiếng tôi bay cũng được !"

Trái chanh đã vắt gần hết nước
Thì làm sao bằng trái nguyên lành
Thôi thì về nhìn khoảng trời xanh
Mà nuối tiếc mộng tan theo gió

Lòng buồn bực, biết cùng ai tỏ
Vợ ủi an lời lẽ dịu êm :
-"Anh về cầm cán chổi cho em
Đừng thèm mộng việc cầm "xì-tích"

Nếu anh muốn lượn cho thỏa thích
Em sẽ làm "ốp-xẹc" cho anh
" Su-du-ki" anh lái ngon lành
Em ngồi ở đàng sau quan sát

Khỏi phải bận mang dù, giáp sắt
"Sít-beo" (Seat belt) là đôi cánh tay em
Dù bay ngày luôn cả bay đêm
Có em sẽ luôn luôn "túc trực"

Thôi thì thế! Thế thì đến lúc
Chẳng thèm bay với " cậu" phi công
( ốp-xẹc già thường phải bay với phi công trẻ nên tác giả gọi là "cậu")
"Ốp-xẹc" già về nghỉ thong dong
Vui với vợ cũng nhiều..."nức nở" !

KHA LĂNG ĐA

Wednesday, December 17, 2014

Đường Chim Hạ Lào - KQ Nguyễn Văn Đức PĐ 116

  Bài viết dưi đây ca c Thiếu Tá Nguyn văn Đc thuc Phi Đoàn Quan sát Thn Ưng 116. Anh còn là mt nhà thơ KQ có bit danh là Sa Giang. Anh viết li cm nghĩ ca mình trong cuc Hành Quân H Lào. Bài viết đã đưc đăng trong Đc San th hai  ca PĐ 116 cách đây rt lâu…
Nhân dp có mt s KQ mun biết thêm v hot đng ca KQ trong cuc Hành Quân H Lào ( năm 1971) còn gi là Hành Quân Lam Sơn 719
Chúng tôi xin mn phép đưc đăng li bài viết “Đưng chim H Lào” đ mi ngưi rng đưng nghiên cu.
               Trân trng
 Ban Biên tp trang nhà ĐH3QS
(CaLi ngày 15 tháng 12 năm 2014)  

                                      
                           ĐƯỜNG CHIM HẠ LÀO

                                                                                 SA GIANG
                                                                  (NGUYỄN VĂN ĐỨC PĐ116)


Vào một buổi sáng, Sai gòn còn chìm trong màn sương mai mỏng, chúng tôi, tất cả gồm 10 người, thuộc SĐ IV và SĐ III KQ tề tựu đông đủ trước phòng Đặc Trách Quan Sát BTLKQ, và được Thiếu Tá Trưởng Phòng  hướng dẫn ra bãi đậu Phi Cơ, chiếc DC4 ngoan ngoãn chờ đợi chúng tôi ở đó.
Hoa Tiêu lên mở máy, taxi, rồi cất cánh trực chỉ Nha Trang….Đáp Nha Trang hồi 8 giờ sáng, nửa tiếng sau cất cánh lại, vượt mây mưa và hàng trăm cây số núi rừng lên Pleiku, để nhận thêm mấy Sĩ Quan Liên Lạc KQ, rồi mới bay thẳng ra Đông Hà.
 Trên lộ trình cuối cùng này, trần mây thấp và dày đặc, Phi cơ tránh mây, đã phải bay lên cao, lên cao mãi…Tôi đoán chừng cao độ khoảng 15 ngàn bộ! Không khí buốt lạnh, làm chúng tôi ngồi co ro trong những chiếc áo Blouzon và phải hút thuốc lá liên miên. Sau gần một tiếng đồng hồ trôi theo mây gió đường xa, Phi cơ chao nghiêng, chúng tôi nhìn thấy thành phố Quảng Trị hiện ra mờ xa dưới cánh,  một Phố Thị mà riêng tôi đã non mười năm bỏ xa biền biệt…
Bây giờ, thì mỗi người thả hồn trôi theo những suy tưởng, những băn khoăn, và niềm lo lắng về sứ mạng sắp phải thi hành, trên Chiến trường khốc liệt, mà chúng tôi ai nấy đã biết ít nhiều qua báo chí, và đài phát thanh.
Phi Trường Ái Tử, hiện ra lờ mờ dưới lớp mây mù, in một vệt đen dài trong màn mưa mỏng, con tàu xà thấp cánh gió, đáp nhẹ và quay đậu, đổ chúng tôi xuống sân đậu.
Cơn mưa buồn và nhẹ hất vào mặt chúng tôi, giữa chốn mênh mông của Phi trường.
Chúng tôi đứng co ro khúm múm, trong cái lạnh buốt giá của mùa mưa xứ này. Sau 15 phút thấp thỏm chờ đợi, thì một chiếc xe Dodge cũ kỹ chạy lại gần, mười mấy khuôn mặt KQ từ trên xe nhảy xuống, chào hỏi qua loa, rồi vội vã phóng lên Phi cơ, như trút bỏ tất cả khó nhọc lại cho trận chiến! Cho chúng tôi! Những ngày tháng rét lạnh, hiểm nguy và vất vả, nhọc nhằn….
Họ là những người hết hạn biệt phái và chúng tôi là lớp người tiếp nối nhiệm vụ của họ…
Chúng tôi lên xe về căn cứ, bảy cây số ngàn đuờng xe, với khung cảnh nhuộm đầy sắc thái Chiến Tranh, âm thanh hỗn loạn của Phi cơ, Trọng Pháo, Xe Tăng, Vận tải, chuyển quân rầm rộ…
Không khí mổi lúc mỗi ngồm ngộp, tạo nên bao nỗi giao động trong tâm hồn mọi  người, cơn mưa như tấm màn lưới nhện, đan nhẹ vào không gian giá rét và không khí lạnh lẽo bao trùm rộng lớn.
Chúng tôi đến Biệt Đội VO10, một biệt đội thuộc biệt đoàn Tiền Phương, do Thiếu tá Mạnh làm Biệt Đội Trưởng,
 Biệt Đội này gồm các loại máy bay như: HU1, H34, OV2, OV10.
 Với nhiệm vụ Đổ Bộ, Tải Thương, yểm trợ Hỏa Lực.
Chúng tôi ở chung với anh em PĐ 110, và PĐ 114, cùng các Sĩ Quan Không Trợ, bay OV2 hướng dẫn C47 và C119 yểm trợ hỏa Lực ban Đêm.
Căn nhà chúng tôi tá túc, chỉ là một kho chứa vật liệu cũ của Hoa Kỳ, vừa chật chội lại vừa thiếu thốn tiện nghi,
Buổi Sáng, buổi Trưa chúng tôi dùng bữa ở Mess hall của Bộ Binh Hoa Kỳ, buổi chiều về nhận Briefing và đi bay, mỗi ngày chúng tôi có khoảng 24 Phi Vụ.
Chúng tôi bay phối hợp với Đồng Minh Hoa Kỳ, trên loại máy bay OV10.
Đây là loại Phi cơ vừa có thể bay bằng hệ thống Phản Lực, vừa có thể bay bằng hệ thống Cánh quạt.Trang bị 8 nòng Minigun và 14 Rockets, hoặc loại 4 nòng Minigun và 28 Rockets. Cũng có thể trang bị Minigun và 02 trái bom 250 lbs, tùy theo tình hình của Chiến trường.
Biệt đội có chừng 20 chiếc OV10, Hoa Tiêu Mỹ biệt phái từ Thái Lan qua.
Chúng tôi bay mỗi ngày 02 Phi vụ, mỗi Phi vụ từ 4 đến 5 tiếng đồng hồ.
Phần nhiều cất cánh dưới Trời mưa, và lên đến 9, 10 ngàn bộ mới lấy hướng, bình phi, và vượt hàng trăm cây số đường núi mới qua Hạ Lào.
Thời tiết vùng Hành quân thường tương đối tốt hơn vùng xuất phát.
Chúng tôi bay 7 hoặc 8 ngàn bộ trên mục tiêu. dưới tầm mắt chúng tôi là một màu xanh rừng núi, điệp điệp trùng trùng, một vùng hoang vu xa lạ, đầy dẫy huyền thoại về rừng thiêng nước độc, khói lửa bốc cháy ngút ngàn, ven sườn đồi, chân núi, triền dốc, lối mòn, chỗ nào cũng lăn lóc, ngổn ngang xe Tăng, vận Tải Bắc Việt.
Hệ thống đường mòn và khe suối ở đây chằng chịt, chi chit.
Đồi 31, một ngọn đồi chiến lược, một cao điểm Quân sự, luôn luôn ở trong tầm mắt, trong liên tưởng thường trực với một trận giao tranh khốc liệt, bây giờ trơ trọi
hoang tàn…
Mỗi Phi Xuất của chúng tôi hướng dẫn từ 4 đến 12 Phi tuần Phản lực Hoa Kỳ, U2
Oanh kích phần nhiều là tiếp cận, vì Cộng quân luôn bám sát các cánh quân Dù, Biệt động quân, Thủy Quân Lục Chiến và Sư Đoàn 1 Bộ Binh.
Phản lực Mỹ gồm có A3, A4, A6, A7, F100, F4C,
F.A.C Việt Nam gồm những KQ ưu tú trong ngành Quan Sát, nên mặc dù hỏa lực của Địch rất mạnh (theo tin tức của Tình Báo thì có chừng 2 ngàn súng Phòng Không của Địch luôn hoạt động) chúng tôi cũng vẫn liên lạc chặt chẽ thường xuyên với Quân Bạn, và hướng dẫn oanh kích thật chính xác mục tiêu, gây nhiều nỗi kinh hoàng cho Địch Quân cũng như những tổn thất trầm trọng cho đối phương.
Thời tiết thường xấu, nhất là tại các vùng hành quân, mây, mưa, gió, đạn Phòng Không vẫn là những đe dọa thiết thực đối với KQ.
Mặc dù vậy, chúng tôi đã tình nguyện gia nhập Quân Chủng Không Quân, làm việc trong đơn vị tác chiến, nên cho dù hiểm nguy cách mấy, chúng tôi vẫn không sờn lòng.
Có lao vào vùng lửa đạn, mới có những cảm giác “không tả”, “vô lường” vì cao xạ phòng không của Địch lúc nào cũng đan từng mảng lưới lửa đạn, và tạo thành từng rừng bông khói trắng từ  8, 10, 12 đến 14 ngàn bộ….Điều đó có nghĩa là: Phi cơ lúc nào cũng bay trong tầm hiệu quả của Phòng Không Địch!
Phương thức “né đạn” là phải bay lượn thường xuyên, nhất là những lúc xạ kích hoặc chỉ điểm, chúng tôi phải rất cảnh giác và khéo léo “Xàng qua, Xàng lại” để tránh đạn của Địch.
Thông thường mọi người vẫn quan niệm “Đạn tránh người” nhưng thực tế ở chiến trận “Hành Quân Hạ Lào”  này, thì…”Người phải tránh đạn”!!!
Vì OV10 có thể bay được bằng chong chóng và phản lực, nên rất lợi hại, muốn bay chậm hay bay nhanh đều dễ dàng hành động, cũng vì ưu điểm đó, mà giờ này tôi mới còn có cơ hội ngồi viết bài này!
Mỗi Phi vụ ở Chiến trường Hạ Lào, tưởng chừng như gấp 5, gấp 7 lần so với những Phi vụ ỡ vùng IV hay ở Miên, luôn luôn được ăn “G”, Black out và red out, là chuyện “cơm bữa”.
Ngày mới ra đây, Phi vụ đầu tiên chưa quen, có anh đã “cho chó ăn chè”, phần đông thì cũng rất mệt mỏi và…thần kinh giao động!
Nhưng khi “quen nước quen cái” rồi, thì bổn phận, trách nhiệm đã lấn áp tất cả, có khó khăn, gian nguy, mới nảy sanh lòng quyết thắng, khả năng và kinh nghiệm mới có cơ hội được thể hiện tròn nét,
Vâng, những ngày biệt phái từ vùng IV ra vùng I, để tham dự trận đánh lịch sử Hạ Lào đã qua rồi, nhưng nó vẫn còn mãi với những kỷ niệm vàng son, trong muôn vàn kỷ niệm nối kết của cuộc đời xông pha lửa đạn, mong có một đất nước Việt Nam Hòa Bình Thịnh Trị, muôn người như một, sống chan hòa tình thương đồng loại.
Tưởng cũng nên đan cử ra đây, một vài kỷ niệm, mà chính nó đã tô thành những nét son chói đỏ trong lịch sử chiến tranh Đông Dương, một niềm hãnh diện lớn lao cho Sư Đoàn IV KQ cũng như Phi Đoàn 116 vậy.
Đồi 31 là một cao điểm Quân Sự do Tiểu đoàn 39 Biệt động Quân trấn giữ. Trời hôm đó hơi xấu, trần mây thấp, mà áp lực địch có phần nặng hơn mọi ngày, Địch với súng cối, hỏa tiễn, bắn như mưa bão lên đồi, khói lửa và cát bụi bốc cao mịt mù, đồng thời xe Tăng và Bộ Binh Bắc Việt kéo ào ạt lên đồi, như chốn không người, Đại úy Tôn Thất Tân (PĐ110) và Đại úy Nguyễn viết Trường  (PĐ 116) đã cố gắng tập trung các Phi tuần Phản Lực của Hoa Kỳ, để dội những trận mưa bom xuống Địch, hòng đập tan âm mưu dã man của chúng,  hàng loạt MK82, BLU27, BLU32, rơi xuống như vũ bão, khiến Địch Quân khựng lại. Nhưng, rất sui, khi đó có một Phi cơ loại F4C bị trúng đạn phòng không, hai Phi Công Hoa Kỳ nhảy dù xuống đất, thế là theo lệnh của trên, tất cả các Phi Công Mỹ được lệnh bỏ Đồi 31,  để cấp cứu hai Phi Công bị nạn này,
 Đại úy Tân và Đại úy Trường đành nghẹn ngào và uất hận khi chứng kiến Địch quân tràn ngập đồi 31!
Trước đó mấy ngày, Đại úy Nguyễn viết Trường đi bay với một trung uý Mỹ trên loại máy bay VO10, anh được biết có một Phi hành đoàn trực thăng Hoa Kỳ gồm 07 người, đã bị trúng đạn phòng không của địch, họ đã sống trong nỗi kinh hoàng trong 02 ngày 03 đêm, mọi phương tiện cấp cứu của Hoa Kỳ đều thất bại, Phi cơ đến cứu không vào được mục tiêu vì hỏa lực Địch mạnh vô cùng.
Đại úy Nguyễn viết Trường ( PĐ 116) quan sát mục tiêu, khi biết có thể liên lạc trực tiếp với Phi hành đoàn bị nạn, anh đã cho biết với kinh nghiệm bao năm chiến đấu với Cộng Quân, anh có thể cứu được 07 người Mỹ này, và chỉ cần thời gian là nửa ngày mà thôi!
Sau khi được sự chấp thuận của hai phía Việt Nam và Hoa Kỳ, anh bắt đầu tiến hành những phương cách của riêng mình nghĩ ra,
Thoạt tiên, anh đề nghị cho oanh kích dữ dội một mục tiêu cách xa đó, với mục đích đánh lạc hướng suy nghĩ của Địch quân, trong lúc đó anh đề nghị cho “đổ” một toán Hắc Báo cách nơi toán lâm nạn khoảng 10 Km, rồi hướng dẫn họ đến mục tiêu giải cứu 07 quân nhân Hoa Kỳ, để giữ an toàn cho đám Hắc Báo, anh đã cho thả bom theo hình chữ U xung quanh toán Hắc Báo,
Phi Tuần, F.A.C, và toán Hắc Báo đã được phối hợp một cách nhịp nhàng và hữu hiệu, dưới tài điều động của Đại uý Nguyễn viết Trường, kết quả toán Hắc Báo đã đến nơi chỉ định an toàn.
Khi toán Hắc Báo và Phi đoàn thọ nạn liên lạc được nhau, sẵn sàng thực hiện việc giải cứu, Đại uý Trường đề nghị cho thả bom theo hình chữ L và hướng dẫn trực thăng đến “bốc” toàn bộ mọi người về căn cứ Khe Sanh, theo hướng do anh chỉ định.
Thời gian cấp cứu vỏn vẹn đúng nửa ngày,  theo như tiên đoán của anh. Thật là một Phi vụ tuyệt vời,
Câu trả lời cho các báo chí ngoại quốc của Đại úy Trường là:
“ Bất cứ một người Việt Nam nào khi gặp trường hợp như anh, đều làm được như anh, có khi còn hay hơn anh nhiều”.
Kết quả, Đại úy Nguyễn Viết Trường được tuyên dương và gắn huy chương tại Bộ Tư lệnh Không Quân, là chiến sĩ xuất sắc, được đi du ngoạn Đài Loan, Hồng Kông, và được báo chí Việt Nam, và báo chí Mỹ đăng hình và phỏng vấn.
Trong một Phi vụ khác, Phi hành đoàn gồm Đại uý Hudges và Đại úy Mai trí  Dũng (PĐ116) cùng bay trên OV10, số đuôi 789, cất cánh lúc 16 giờ 15 phút, tại căn cứ Ái Tử,  đến vùng hành quân, hướng dẫn 02 Phi cơ A6 oanh kích tiếp cận, cho một vị trí của Dù, tình hình rất nguy khốn, vì Địch quân vây hãm và tấn công dữ dội…
Lúc xuống bắn Rockets để đánh dấu mục tiêu, ở cao độ 5000 bộ, phi cơ trúng một loạt phòng không của Địch, động cơ ngưng hoạt động, khi kéo lên, cũng bị thêm một loạt cao xạ khác, làm nổ tung ổ đạn Minigun bên trái, nhưng cả hai đồng quyết định cố gắng bay về Đà Nẵng đáp, vì có nhảy dù ra ở đây cũng chết vào tay quân thù, rất may mắn, đáp Đà Nẵng an toàn,
 Phi hành đoàn quả là gan dạ và “hết xảy”!
Những Phi vụ nêu trên, cho thấy khả năng và lòng can đảm của những người Không Quân chúng tôi có thừa!
Nhưng cuộc chiến Việt Nam với nhửng ràng buộc vào Đồng Minh, đã ít nhiều ảnh hưởng đến tinh thần và lòng yêu nước của chúng tôi!
Đến nay, Lịch sử đã sang trang, những người đáng phải thắng lại thua, những người đáng phải thua lại thắng!
Đất nước Việt Nam còn nhiều trăn trở, lắm đau thương, cho đến nay mấy chục năm Trời đã trôi qua, nhưng những chứng nhân lịch sử vẫn ít nhiều còn tồn tại, họ đã, đang và sẽ nghĩ gì? Hành động gì? Chắc không ai trong chúng ta không biết và không hiểu, hơn nữa có một điều khẳng định được:
Họ đã một thời vì lòng yêu nước, vì chính nghĩa Quốc Gia, đã cống hiến tuổi thanh Xuân cho Quê Hương đọa đầy này!

Thật đáng trân trọng lắm thay!

Sunday, December 14, 2014

Chỗ ngồi trong Đại Hội

ĐH3QS – Chỗ Ngồi trong Đại Hội,

Thưa các huynh đệ,
Nhà hàng Seafood Palace có sức chứa 600 chỗ ngồi, hình chữ nhật và sân khấu nằm giữa hơi lệch qua bên cạnh phải, cho nên, phần bên phải của nhà hàng trông nhỏ hơn phần bên trái. Cụ thể, nếu bên phải xếp được 20 bàn (hoặc 25 bàn) thì bên trái sẽ là 40 bàn (hoặc 35 bàn).

Theo nghi lễ, vị trí chỗ ngồi nói lên sự trọng vọng của người ngồi. Trong Đại Hội nầy, những cá nhân được trọng vọng là những Niên trưởng của QLVNCH, quý vị đại diện các tôn giáo, quý bà quả phụ, quý vị dân cữ..., họ là những thượng khách của BTC chúng ta.

Còn chúng ta, các huynh đệ KQ ngành Quan Sát, người đứng ra tổ chức Đại Hội, sẽ nhận sự nhường nhịn về...chỗ ngồi! Chúng ta chỉ mong sao mọi người tham dự Đại Hội được vui là chúng ta vui...theo!

Phương chi, xét cho cùng, mục đích của Đại Hội là dịp tốt để các đồng đội, đồng môn...thăm gặp lại sau bao năm xa cách, vì chẳng ai biết ngày mai có còn dịp gặp lại nhau hay không? Ở tuổi tri thiên mệnh, anh em chúng ta đều nghiệm ra lẽ vô thường...

Vậy cho nên, quý huynh đệ nên chuẩn bị tâm tư để ôm lấy giây phút tao phùng như thấy lại phi trường cũ bầu trời xưa mà chất ngất tình đồng đội, hơn là so kè ba cái chỗ ngồi lẻ tẻ!

Cù Hanh
Thu 2014.

Tuesday, December 9, 2014

Những Suy Nghĩ Riêng Mình Về ĐH3QS - KQ Bùi Thanh Sử






NHỮNG NGHĨ SUY RIÊNG MÌNH VỀ
             ĐẠI HỘI LẦN THỨ 03 CỦA NGÀNH QUAN SÁT

                                                                 Bùi Thanh Sử

Thân gửi Anh Chị Em Quan Sát và Phi Đoàn 116
Chưa vào Đông, chỉ cuối Thu thôi mà sao Boston hôm nay quá lạnh, nhiệt độ bên ngoài hiện giờ là 18F và tuyết đang rơi rơi…
Ngồi nhìn tuyết bao phủ đường phố, xe cộ mái nhà và cây cỏ, cả khu phố “bị” tuyết trắng bao trùm…Giờ mà phải cào tuyết, là khổ cho thân già của tôi.

 Thường khi thấy tuyết rơi, trông rất đẹp và thơ mộng.Nhưng lúc này đây, ngồi nhìn tuyết bao phủ vạn vật, lòng tôi lại cảm thấy tê lạnh, và như thiếu thốn một cái gì…
Mặc dù tôi đang được quây quần bên tình yêu thương của vợ con và hai đứa cháu ngoại ngoan hiền, nhất là được nghe những tiếng Việt nói líu lo của chúng, đó cũng là một hãnh diện của  riêng tôi, vì còn được nghe lớp trẻ, thế hệ thứ ba, nói được tiếng Việt trên đất nước này.

Tôi đang mơ tưởng đến ngày ĐH3QS, được tổ chức vào 3 ngày 23, 24, 25 tháng 5 năm 2015 sắp đến…
Bỗng thấy lòng mình được ấm lại, và được phấn khởi với một niềm vui của những ngày “Họp Bạn”.

Tôi mong ước nếu ĐH3QS được tổ chức trong lúc này, vợ chồng tôi sẽ bay về CaLi…Đất ấm, tình nồng, để tôi không còn cảm thấy “thiếu thốn” vì tôi được gặp lại Anh Chị Em!

 “ Người ơi, mau về đây, Về bên bếp hồng tay cầm tay, cười lên chan chứa tươi niềm vui…Nhớ  phút vui Đại Hội 3 Quan Sát này….”
Lời ca rất thích hợp với chúng ta trong lúc này…
Anh Chị Em thân mến,
Vậy mình còn chờ đợi gì nữa??? Mau ghi danh tham dự. Anh Chị Em mình hãy cùng nhau thu xếp tất cả mọi việc để về dự những ngày Hội Ngộ của ĐH3QS cho đông đủ

Cám ơn Anh Chị Em trong Ban Tổ Chức ĐH3QS đang bận rộn và hy sinh thời gian quý báu để chuẩn bị cho Anh Chị Em chúng mình 03 ngày thật vui, và một kỷ niệm được nhớ mãi với chúng ta.
Sự hiện diện của Anh Chị Em và Gia đình sẽ thêm phần vui nhộn và nói lên tình đoàn kết của Anh Chị Em Quan Sát chúng ta, nên tôi mong ước được gặp lại Anh Chị Em trong dịp này, và ĐH3QS sẽ được mọi người nhớ mãi.

Để theo dõi sự tiến hành và hoạt động của ĐH3QS xin mời Anh Chị Em vào trang nhà:

Chúc Anh Chị Em và Gia đình một mùa Giáng Sinh tràn đầy hạnh phúc, ấm áp, tuơi vui, và một năm mới được nhiều may mắn và sức khỏe dồi dào.

   Thân chào Đoàn kết.
     BÙI THANH SỬ