Friday, November 28, 2014

Viết về: Một Cánh Chim Đầu Đàn



VIT V:

  MT CÁNH CHIM ĐU ĐÀN

    NIÊN TRƯNG NGUYN PHÚC TNG

                                                       KQ:NGUYỄN VIẾT TRƯỜNG

Những ngày đầu Phi đoàn 116 về đồn trú tại Cần Thơ thuộc vùng IV chiến thuật, hầu hết anh em Phi hành đều còn độc thân vui tính, số 9 đường Phan đình Phùng chính là tổ ấm  của những chàng “ăn cơm dưới đất, nói chuyện trên Trời”

 Những ngày mới chân ướt chân ráo về đây, nói cho ngay, anh em chúng tôi còn “ngây ngô…Nhưng lại vô số tội”, ngây ngô vì còn trai trẻ lại độc thân nên kinh nghiệm đời còn non nớt quá, tuy vậy lại vô số tội vì “các em gái hậu phương” tấn công quá “chời”, nên trở thành bay bướm, lả lướt lúc nào không biết nữa! Ôi thủa ấy cái hiện tượng “muốn là chiều” của những chàng “lắm túi nhiều phẹc ma tuya” đã làm  những bậc cha mẹ có con gái quen “dân tàu bay” giật mình thon thót…

Hồi đó đa số những “chức sắc” trong Phi đoàn vì có gia đình rồi, nên ngoài những giờ hành chánh thật khó có thể thấy mặt họ, tuy nhiên nếu có chuyện gì xảy ra là họ vẫn sẵn sàng “có mặt trên tầng cây số” liền …

Tình đồng đội mỗi ngày một khắng khít thêm lên, đời chiến binh trong thời loạn không ai biết trước được phận mình sẽ ra sao, mỗi lần cất cánh, xông pha giữa lằn tên mũi đạn, là biết được sự sống và sự chết chỉ trong gang tấc, nên chúng tôi càng ngày càng dễ tha thứ cho nhau hơn và theo thời gian cũng trở nên thắm thiết gần gũi nhau hơn…

Do sự phân công của Bộ tư Lệnh, cánh chim đầu đàn đầu tiên của chúng tôi là niên trưởng Nguyễn Phúc Tửng đã chuyển công tác lên làm Liên đoàn trưởng Liên đoàn tác chiến, nhiệm vụ Chỉ huy Trưởng trao lại cho niên trưởng Bùi quang Kinh, khi niên trưởng Kinh về làm việc trên Bộ Tư lệnh Không Quân tại Tân sơn nhứt, thì niên trưởng Nguyễn văn Chín về thay thế, tiếp đến, khi niên trưởng Chín lên làm Tham mưu Phó hành quân trên Sư đoàn IV Không Quân, thì niên trưởng Nguyễn đức Gia trở thành cánh chim đầu đàn thứ tư của Phi đoàn 116, thời gian sau, niên trưởng Gia đi học Tham mưu ở Long Bình, niên trưởng Bùi thanh Sử đã trở thành cánh chim đầu đàn cuối cùng của Phi đoàn chúng tôi cho đến ngày miền Nam bị cưỡng chiếm…

Cuộc sống quân ngũ của chúng tôi ở Phi đoàn 116, thật may mắn là có được 05 vị đơn vị trưởng tốt, vẫn biết nhân vô thập toàn, nhưng nhìn chung 05 vị này cho đến nay vẫn là những gì chân quý mỗi khi chúng tôi nói đến bất cứ ai trong họ.

Trong phạm vi bài viết này, xin cho tôi được nói ít nhiều về niên trưởng Nguyễn phúc Tửng.

Nói đến niên trưởng Nguyễn phúc Tửng là nói đến một con người trực tính, nóng tính, nhưng rất tốt bụng, anh em thường kháo nhau:
 Niên trưởng chính là người tiếng nói đi trước người thật theo sau…
Tuy được phong chức, làm lớn hơn, nhưng niên trưởng vẫn thường ghé qua thăm anh em chúng tôi, thấy ai hư là mắng, ai sai là la, không bao giờ giận ai lâu chuyện gì, niên trưởng là người năng động và khẳng khái, luôn được chúng tôi kính nể…

Mọi người đều nhớ, chung sống với anh em chúng tôi khoảng trên dưới một năm, thì niên trưởng lên làm việc trên Bộ Tư lệnh Sư Đoàn, rồi chuyển sang bay máy bay vận tải loại lớn cho Air Việt Nam, đường bay quốc ngoại, trên loại máy bay 727. Và sau ngày 30 tháng 04 năm 1975 niên trưởng sang sinh sống tại Pháp.

Ngày Hội ngộ Phi đoàn 116 được tổ chức ở miền Bắc CaLi, tại tư gia của niên trưởng Bùi thanh Sử, chúng tôi thật mừng vui vô hạn, có ai ngờ đâu sau bao nhiêu đổi thay của cuộc sống, chúng tôi còn được gặp lại toàn bộ các vị đơn vị trưởng của mình (ngoại trừ niên trưởng Bùi quang Kinh đã mất trong lao tù Cộng Sản sau năm 1975) 

Sức khỏe mọi người theo thời gian đã đổi thay thật nhiều, hầu hết tóc đã điểm sương, có người đầu bạc trắng, có người mái tóc chỉ còn lưa thưa…Đời đá vàng đã khiến cho hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, nhưng có một điều thật hạnh phúc là tình chiến hữu của mọi thành viên trong Phi đoàn 116 khi xưa vẫn “hừng hực” chói lòa trong cuộc sống hiện nay, nơi đất khách quê người…

Chúng tôi ngồi quây quần bên nhau trong ngôi nhà rộng lớn khang trang và “hiện đại” của niên trưởng Bùi thanh Sử, tình bằng hữu, huynh đệ keo sơn ngày nào đã có, sao bây giờ như khắng khít, thâm tình hơn xưa. 

Niên trưởng Nguyễn phúc Tửng đã không quản ngại đường xá xa xôi, cách trở, sức khỏe hạn chế vẫn thắm tình nặng nghĩa với mọi người…Một mình từ Pháp sang Mỹ để dự ngày Hội ngộ Phi Đoàn 116 với chúng tôi, sự hiện diện bằng xương bằng thịt chung vui, hòa đồng cùng anh em của niên trưởng, khiến ai ai cũng ngưỡng mộ, chúng tôi thật súc động lúc niên trưởng bắt đầu bày tỏ cảm tưởng của mình với mọi người, lời nói pha lẫn những giọt lệ lưng tròng của niên trưởng khiến bản thân tôi sao như thấy nghèn nghẹn trong tim…

Tâm tình của một người đàn anh, của một vị thày, của một bậc tiền bối…Với những lời lẽ thật nhất, chí khí nhất, nghe sao nức lòng người đến thế…Chẳng riêng gì tôi, anh em  ai cũng im nghe và thẩm thấu tâm can.
……………………………………………………………..
Tôi vẫn còn nhớ, vào một tối, khi mở máy điện toán để xem có ai gửi email cho mình không? Tôi thật ngạc nhiên khi nhận được email của anh Nghiêm xuân Sương với nội dung muốn cho mọi người trong Phi đoàn biết một tin có liên quan đến cánh chim đầu đàn đầu tiên của Phi đoàn 116 , e.mail có kèm theo hình ảnh minh chứng,
 Qua đó, tôi nhận biết và thấy được niên trưởng Nguyễn phúc Tửng, tuổi đời tuy đã quá cao, vẫn hiên ngang đứng trước đám đông Cộng đồng người Việt sinh sống tại Pháp tay cầm micro đang hô hào mọi người tẩy chay sự hiện diện của nhân vật đại diện cho nhà nước Việt Cộng là Nguyễn tấn Dũng, và lên án chế độ ác nhân ác đức của nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay…


 Di ảnh Niên trưởng Nguyễn Phúc Tửng

Nhìn hình tôi tự nghĩ, với cách ăn mặc của mọi người trong hình, thì thời tiết chắc đang giá lạnh, chưa một lần đặt chân đến nước Pháp, nên tôi không hiểu cái lạnh của Pháp có bằng cái lạnh ở Mỹ này không? Nhưng với tuổi của niên trưởng Tửng chỉ có tinh thần yêu nước cao độ mới khiến ông hiện diện trước đám đông trong khí hậu như vầy!

Một tay cầm Micro, một tay cầm bức hình Cha Lý đang bị một tên công an mặc thường phục đứng đằng sau lưng bịt miệng ngay trước vành móng ngựa, lại có hai bên là hai tên công an mặc sắc phục kìm kẹp… Nếu có ai nhìn hình chắc cũng đều phải ngả nón khâm phục một lão tiền bối uy nghi quắc thước này đang làm một việc có ích cho đời, có lợi cho quốc gia dân tộc?!

Còn chúng tôi? Những thành viên của Phi Đoàn 116 khi xưa, chắc chắn ai cũng đều hãnh diện vô ngần về hành động yêu nước thương nòi của một vị Chỉ huy Trưởng khi xưa của mình!

Tôi muốn viết, muốn ngợi ca, người anh cả của Phi Đoàn tôi thật nhiều, thật nhiều hơn nữa…Nhưng sao lại cảm thấy chắc chẳng có bút nào kể cho xiết về hành động cao quý  của người anh cả này!…
Niên trưởng Nguyễn phúc Tửng ơi?
Cánh chim đầu đàn của chúng tôi ơi? 

Xin niên trưởng hiểu cho rằng chúng tôi đang hợp đoàn bay theo niên Trưởng đó!
Bầu Trời xanh cao và trong sáng đang chào đón những cánh chim Thần ưng một lòng yêu non sông tổ quốc Việt Nam ta đấy niên Trưởng ạ!… 

Tôi bỗng nhớ lại, câu nói của một cánh chim đầu đàn khác của chúng tôi, tôi muốn nói đến niên trưởng Nguyễn đức Gia, vị Phi đoàn Trưởng thứ tư của Phi đoàn 116, trong ngày họp mặt với một số anh chị em Thần ưng, vào ngày 07 tháng 10 năm 2007 tại tư gia của niên trưởng:

“Sau năm 1975, chúng ta phải bỏ nước ra đi, nhưng thật sự chúng ta đã thắng, bởi vì nhờ có tháng tư đen của năm 1975, mà dân chúng miền Bắc mới “sáng mắt sáng lòng”, cuộc sống nhờ văn minh ngoại nhập nên họ mới thoát ra khỏi cảnh u mê cuồng trí, đã đến lúc dân chúng trong và ngoài nước Việt, hiểu được sự tàn ác, dã man, vô nhân đạo, đầy lật lọng của tập thể lãnh đạo Cộng sản Việt Nam…Sẽ có tin vui trong tương lai gần, đất nước Việt Nam là của người Việt Nam chân chính, chứ không phải của riêng ai, hay một tập đoàn thống trị tàn bạo nào cả!”

Vâng, dân tộc Việt Nam ta vốn sẵn có một tấm lòng:
“Lấy trí nhân mà thay cường bạo, đem đại nghĩa để thắng hung tàn” như lời trung thần Nguyễn Trãi nói…Nên chắc chắn nước nhà sẽ có một ngày:
 Yên vui, hạnh phúc, thịnh vượng, với hòa bình  tự do và dân chủ trên non sông gấm hoa này….

Đêm nay, trong cảnh tĩnh mịch của đêm trường, thời gian dần sáng, một ngày mới đang sắp rộ mở…Nghĩ về niên trưởng Nguyễn phúc Tửng, về gia đình Thần ưng, lòng tôi sao thấy rộn ràng một niềm vui vô tả đến thế!
Hạnh phúc không mong mà có, không muốn mà được, đang hiện hữu quanh ta mỗi giây mỗi phút trong đời, điều quan trọng là chính ta phải tự tạo nên mà có…Càng nghĩ càng thấy chí lý thay!

           Và lúc này đây tôi tht s đang hnh phúc!!!

No comments:

Post a Comment